PDA

View Full Version : Thế gian màu gì ?-Nguyễn Đình Tú


ơ!haynhỉ
09-15-2008, 11:41 AM
Bố bảo con gái yêu của bố hôm nay mặc bộ đồ đỏ đẹp quá, con là một quả táo chín mọng mà bố hái được từ vườn địa đàng.

Mẹ bảo con gái của mẹ da trắng hồng, lông mi đen và cong vút, tóc dày và mượt, thơm tho như một bông hoa ngọc lan trong vườn nhà ngoại.

Bà nội bảo cháu gái yêu của bà nằm trong cái nôi mây chuốt vàng óng, xung quanh có màn tuyn xanh lơ bao phủ, nhìn cháu ngủ như cô công chúa nằm trong tòa lâu đài vậy.

Bà ngoại bảo cháu bà có nốt ruồi son ở ngực, sau này tha hồ vượng phu ích tử, gì chứ cháu gái bà cứ là phải mệnh phụ phu nhân.

Riêng dì Ngân, em gái mẹ thì cứ nhìn chằm chằm vào cháu rồi chép miệng: “Đời là bể khổ. Đang ở trong bụng mẹ sung sướng thế ra làm gì cháu ơi. Trong bụng mẹ chỉ có một màu thôi nhưng đó là màu bình yên. Thế là từ nay cháu bắt đầu bị nhúng vào cái bể khổ đầy màu sắc thế gian rồi…”

Đó là cái thời nó còn bé, bé lắm, chỉ là một đứa trẻ sơ sinh thôi.

Sự ra đời của nó được mọi người đón chào với những ngôn từ khó hiểu và lung linh sắc màu như thế.

Nhưng nó không thấy màu sắc gì cả, ngoài một màu bình yên như khi nằm trong bụng mẹ.

Nó lên một tuổi thì mẹ nó mất vì một tai nạn giao thông.

Lên hai tuổi, cô Vi bạn bố, đưa nó đi bệnh viện và ở đây nó được kết luận là mù bẩm sinh.

Lên ba tuổi, bố nó lấy cô Vi, thế là nó có mẹ mới.

Bốn tuổi nó sống hạnh phúc trong bàn tay chiều chuộng của bố và mẹ Vi.

Năm tuổi thì mẹ Vi có em bé.

Cũng từ đây nó bắt đầu ít nói.

Bố nó làm ở một quỹ phát triển của Liên hợp quốc. Ngày xưa bố nó học luật và rất giỏi tiếng Anh. Ngày xưa bố nó rất đẹp trai và nổi tiếng hào hoa. Ngày xưa cô Vi là một trong những người mê bố nó, nhưng bố nó lại mê mẹ nó. Ngày xưa…

Mà thôi, nói chuyện ngày xưa làm gì. Bây giờ bố nó là một người đàn ông ngoài ba mươi, thành đạt, tự tin và bận rộn.

Mẹ Vi có em bé mới, không còn thời gian chuyện trò, chăm sóc, quan tâm đến nó như trước đây nữa. Nó đành phải chơi một mình. Và hôm qua nó tự lần mò xuống nhà ăn một mình vào buổi tối.

Thực ra với nó thì ngày hay đêm cũng thế thôi. Nó không phân biệt được màu sắc, chỉ có cái dạ dày của nó là phân biệt được đói hay no. Tất nhiên lúc ấy nó đói. Và theo thói quen, nó lần mò từ phòng riêng của mình xuống hết hai đoạn cầu thang. Gian bếp với thứ mùi rất đặc trưng đã ở trước mặt nó. Nó sờ tay tìm chiếc bàn ăn quen thuộc. Nó sờ thấy đĩa hoa quả đầu tiên. Rồi đến nồi cơm điện. Rồi cái lồng bàn. Nó mở cái lồng bàn ra. Bỗng một tiếng “xo…ả…ng” vang lên. Nó chết sững người. Có tiếng bước chân chạy thình thịch từ trên cầu thang xuống. Công tắc điện được bật lên. “Trời ơi, giờ này còn lần mò xuống đây làm gì? Vỡ hết mấy cái bát pha lê của người ta rồi. Đứng lui ra xem nào…”

Sau câu nói cuối cùng là một bàn tay túm lấy tóc nó kéo mạnh ra đằng sau. Nó đứng lặng yên biết lỗi. Mẹ Vi nhặt nhạnh một lúc rồi quay lại ấn tay vào trán nó: “Phải biết lúc nào là đêm, lúc nào là ngày chứ. Cứ mò mẫm suốt đêm như ma xó thế này, ai mà chịu được”

Mẹ Vi cầm tay nó kéo đi như chạy lên phòng riêng. “Vào phòng ngủ đi. Con bé hành, con lớn hành thế này tôi sống làm được?”. Tiếng bước chân mẹ Vi bỏ đi xa dần. Nó mò vào phòng nằm lên giường nhưng không sao ngủ được. Nó muốn nói rằng nó đói. Nhưng nói cái điều ấy ra chẳng khác gì mang một điều bất tiện đến cho mọi người. Có nên mang một điều bất tiện đến cho người khác không? Nó tập thói quen mới: im lặng!

Bố nó đi công tác về. Mẹ bảo nó bây giờ lớn rồi, hư lắm. Cứ lang thang ra ngoài đường một mình, hôm nọ may có người hàng xóm nhận ra lôi nó từ siêu thị về đấy. Bọn buôn người chúng nó mà biết đưa sang bên kia biên giới thì chết. Mẹ thì bận em bé, sểnh ra một cái là đi. Tối hôm qua còn đập vỡ cả mấy cái bát pha lê bố mới mua ở bên Tiệp về đấy. Cứ đà này rồi chẳng biết sẽ quản nó thế nào?

Bố hỏi: Thế bây giờ em định thế nào?

Mẹ Vi bảo còn thế nào nữa. Trước đây chưa có thằng cu thì em trông một, chứ đến hai nó cũng chẳng sao. Bây giờ em đánh vật với thằng bé không xong, tốt hơn hết là gửi nó đến trường trẻ em mù. Ở đấy nó được dạy dỗ, được ăn học, có bạn có bè. Mỗi tháng mình đóng góp ít tiền, thế là xong, vừa yên tâm lại bảo đảm con mình được ăn học hẳn hoi.

Bố bảo thuê “ô -sin” chăm nó. Thuê người đến dạy nó chữ nổi Brai. Khi nào đi học được thì cho đến trường nhưng đưa đi đón về. Nó có bố mẹ, có gia đình, không việc gì phải vào ở nội trú.

Từ ngày có “ô -sin”, mẹ Vi hầu như không ngó ngàng gì đến nó nữa. “Ô -sin” lúc đầu còn hay chuyện trò với nó, sau thấy nó nhạt nhẽo hơn các chương trình trên ti vi, liền quay ra xem ti vi một cách rất chăm chỉ.

Ngày một buổi giáo viên đến dạy nó chữ nổi Brai. Nó học không tiến bộ lắm. Nó ăn uống cũng thất thường. Thể tạng nó ngày một gầy mòn, hầu như suốt ngày nó câm lặng. Chẳng có ai nói chuyện với nó cả. Không ai trả lời những câu nó cần hỏi. Nó bắt đầu quen ngồi một chỗ. Ngồi một chỗ sẽ không xảy ra chuyện gì phiền phức, không bị gào thét mắng mỏ. Đi lại dễ sinh đổ vỡ, ngã hoặc lạc đường. Thế là nó biến mình thành một cô bé u sầu. Một cô bé chỉ ngồi một chỗ, câm lặng và nghĩ suy…

Nó chán mọi thứ và chỉ thèm được nói chuyện với bố. Hôm nào bố nói chuyện với nó một buổi là nó thấy mọi thứ trong người khác hẳn. Nó ăn sẽ ngon hơn. Học thấy hứng thú hơn. Và thích được đến trường hơn. Thích nghĩ đến những khát vọng…

Nhưng những lần gặp bố cứ thưa thớt dần. Bố còn mải chơi với em cu tí. Bố khen em cu tí mặc bộ quần áo màu đỏ đẹp, khen em có quả bóng màu xanh đẹp, khen em có đôi giầy màu trắng đẹp, khen em có cái răng sún xinh xinh… Không chơi với em cu tí thì bố nói chuyện với mẹ Vi. Không nói chuyện với mẹ Vi thì bố đòi đi ngủ sớm. Không đi ngủ sớm thì bố lại đến chỗ bạn bè. Càng ngày bố càng ít quan tâm đến màu sắc trên người nó. Nhiều hôm nó bảo “ô -sin” mặc cho nó bộ quần áo màu đỏ để nó ra đứng ở cửa đón bố đi làm về. Thế mà bố lại: “Ôi, em cu tí cùng với chị ra đứng đón bố ở cửa kìa. Em cu tí hôm nay mặc bộ quần áo màu vàng đẹp quá. Tóc em đã lại dài ra rồi này. Để tí nữa bố cắt tóc cho em nhé!”

Nó đã sống những tháng ngày u sầu và buồn bã như thế không biết bao nhiêu lâu. Thi thoảng trong chuỗi dài dặc kinh khủng của cuộc đời ấy có những khoảnh khắc vui vẻ đến với nó. Ấy là những khi dì Ngân qua chơi, đón nó về bên ngoại. Dì nói với nó suốt ngày không chán. Dì dạy nó cách đánh răng rửa mặt, cách tắm gội, cách chải đầu, cách cặp tóc, cách nhặt rau. Dì đọc truyện cho nó nghe, dạy nó cách đeo phone nghe nhạc, cách giặt giũ… Tóm lại là ở bên dì nó được biết rất nhiều điều. Dì còn cho nó đi công viên chơi, cho nó ngồi đu quay, cho nó ăn kem, cho nó tiếp xúc với đám bạn của dì. Các bạn dì khen nó xinh, khen nó có cái nơ màu hồng đẹp, khen nó mặc cái váy màu trắng rất yêu, khen nó có đôi giày màu hạt dẻ duyên dáng.

Nhưng rồi dì Ngân lại đi du học ở Úc. Thế là cả năm qua chẳng thấy dì ghé chơi. Khi nó bị trầm uất là lúc nó quên mất mình có một người dì trên cõi đời này.

Nó bị trầm uất nặng.

Suốt ngày không nói không rằng, không thiết học hành, ăn uống.

Mẹ Vi đi làm cả ngày.

Bố cũng đi triền miên.

Chỉ có “ô- sin” ở nhà. Với “ô-sin”, nó càng ngồi một chỗ, càng không nói năng gì là càng ngoan. Để “ô- sin” còn làm một tỉ thứ việc nhà và xem ti vi!

Một hôm nó hỏi “ô- sin”: “Chết là như thế nào?”. “Ô- sin” bảo: “Con này hỏi dở hơi nhỉ? Chết là tắt thở chứ còn gì nữa?”. Nó lại hỏi: “Chết có màu gì?” “Ô- sin” lại càng ngạc nhiên: “Ô hay, chết sao lại có màu? À, mà có. Màu đen. Đi đưa ma người ta chẳng mặc màu đen là gì? Màu đen là đồng nghĩa với chết chóc”

Từ hôm ấy, ngày nào nó cũng mặc màu đen và thỉnh thoảng lại đưa tay lên mũi xem còn thở không. Vẫn thở. Thế thì chết làm sao được? Nó đang chưa biết làm thế nào để ngừng thở được thì con chó nhà nó lăn ra ốm không chịu ăn. “Ô- sin” bảo: “Cứ không chịu ăn như thế này thì chỉ mấy hôm nữa là tắt thở thôi”. Nó hiểu ra rằng không chịu ăn sẽ tắt thở. Nó quyết định nhịn ăn. Cứ đến bữa “ô -sin” lấy cho nó một bát cơm to. Nó mang lên phòng riêng, đổ vào toa lét rồi nhịn đói để mau chóng được ngừng thở, được chết. Nó chán hết mọi thứ rồi. Nó muốn chết. Nó muốn về với cái màu đen nguyên thủy bình yên và vĩnh hằng.

Bố nó đi công tác xa nửa tháng trời.

Mẹ Vi nó ngoài thời gian ở cơ quan là tất bật với em cu tí.

“Ô -sin” trông nom nó và “ô -sin” lúc nào cũng báo cáo lại là nó rất ngoan.

Trong khi đó thì nó sắp chết.

Đúng lúc nó đang tìm cách ngừng thở thì dì Ngân về nước.

Ngay ngày hôm sau dì đến thăm nó.

Dì phát hiện ra cơm đổ vung vãi trong toa lét. Dì cũng phát hiện ra nó trở nên câm lặng và chỉ mặc một bộ đồ đen duy nhất.

Dì tìm mọi cách đưa nó ra khỏi nhà. Dì dùng tất cả kinh nghiệm giao tiếp của mình để rồi cuối cùng nó cũng chịu nói chuyện với dì.

Câu đầu tiên nó hỏi: Dì ơi thế gian màu gì?

Dì bảo: Thế gian lung linh sắc màu, màu nào cũng đẹp, cũng ý nghĩa.

Nó hỏi: Sao cháu chẳng nhìn thấy màu gì?

Dì bảo: Vì cháu bị mù. Hàng ngàn người mới có một người không may như cháu. Thị giác của cháu bị hỏng. Cháu cố gắng tìm lấy ý nghĩa của cuộc sống qua các giác quan khác như khứu giác, vị giác, thính giác…

Nó hỏi: Cháu có thể tìm được những cái ấy ở đâu?

Dì bảo: Ở tình thân ái chung quanh cháu.

Chiều hôm ấy dì gọi điện cho bố nó về. Dì cũng yêu cầu mẹ Vi nó nghỉ làm một buổi để họp gia đình. Dì quyết định đi tìm về chung quanh nó lòng nhân ái.

Trong lúc chờ đợi một cuộc họp gia đình, dì xếp cho nó ngồi ở chính giữa. Bất chợt nó quay sang hỏi dì: Dì ơi, lòng nhân ái màu gì?

Dì chưa biết trả lời thế nào thì có chuông cửa reo. Bố nó đã về. Mẹ Vi nó cũng đã về. Cả em cu tí nữa. Dì sẽ yêu cầu những người này trả lời cho nó biết lòng nhân ái màu gì?

Còn nó, nó cứ ngoạc miệng ra cười.

Có lẽ nó đang tưởng tượng ra các sắc màu của thế gian ./.

(Sưu tầm)
__________________