Bất kì ai trong chúng ta cũng đều phải công nhận: Âm nhạc chính là 1 phần trong cuộc sống.
Âm nhạc có thể có trong những thứ tưởng như bình thường nhất đến những thứ phức tạp nhất.
Đó là âm thanh của chiếc lá rơi, tiếng ve gọi hè, tiếng sóng biển hay tiếng suối chảy róc rách. Từ nhỏ khi học môn tiếng Việt, mình đã được cô dạy về từ tượng thanh. Mỗi âm thanh có 1 từ riêng để miêu tả lên nó và mỗi tiếng động như cất lên khúc nhạc của riêng nó...
Người ta đã dựa vào những âm thanh quen thuộc xung quanh để tạo nên những bản nhạc tuyệt vời.
Con người từ lúc lọt lòng đã được làm quen với âm nhạc, làm quen với những âm thanh của vạn vật.
Không ai có thể nói là mình không biết gì về âm nhạc.
Nhưng có 1 điều không phải ai cũng biết được đó là... âm nhạc là 1 phần của tính cách con người.
Nếu bạn muốn biết người đó như thế nào thì bạn chỉ cần biết người đó thích loại nhạc nào. Nghe ra quá buồn cười đúng không?
Nếu bạn là 1 người thích nghe nhạc cổ điển, thường bạn là 1 người trầm tĩnh và kiên nhẫn. Bạn cảm nhận mọi thứ 1 cách từ tốn và không vội vàng. Cũng như khi bạn cảm nhận nhạc cổ điển vậy, bạn phải im lặng, lắng nghe và dần chìm vào trong từng nốt nhạc...
Nếu bạn là người thích nghe nhạc rock, bạn sẽ là một người như thế nào? Nổi loạn? Có thể? Trầm tĩnh? Cũng có thể? Vì sao? Vì rock là 1 loại nhạc với vỏ ngoài nổi loạn. Có người cho rock là 1 thứ âm nhạc ồn ào, nhưng bạn có nghĩ vì thế mà người nghe nó sẽ là người không ồn ào?
Nếu bạn là người chỉ thích nghe nhạc thị trường, điều đó không chứng tỏ bạn thuộc loại người không sang trọng hay không học thức, điều đó chỉ chứng tỏ bạn là người đơn thuần và dễ chấp nhận. Cuộc sống ngày nay khá phức tạp và nhiều phiền muộn, vì vậy con người ta sẽ chấp nhận nhiều thứ 1 quá hời hợt, dễ dàng.
Một bài nhạc hay khi nó có ca từ trơn tru, điệu nhạc du dương nhưng không có nghĩa tất cả mọi người đều thích. Mỗi người sẽ có 1 sự chọn lựa riêng cho mình, giống như mỗi người có 1 tính cách riêng của mình vậy.
Nhưng có nhiều người do trào lưu, họ đã tự dối gạt họ về chính sở thích âm nhạc của họ.
Họ muốn sang trọng nên họ tự gạt mình là họ thích nhạc cổ điển. Họ thích nổi loạn nên họ gạt mình là họ thích nhạc rock. Âm nhạc là cảm nhận từ trái tim, khi người ta nghe nhạc, người ta không nghe bằng tai, không nhìn bằng mắt mà người ta nghe và nhìn bằng trái tim của mình.
1 bài hát hay là 1 bài hát có thể chạm vào trái tim của nhiều người...
Âm nhạc luôn xuất hiện mỗi khắc, mỗi thời điểm và địa điểm.
Khi năm mới ta mở nhạc ăn mừng, khi sinh nhật ta hát chúc mừng, khi tỏ tình ta gửi nàng 1 bài hát... Âm nhạc góp phần vào âm hưởng của cuộc sống, âm nhạc không chỉ gợi vào âm thanh mà còn tô điểm cuộc sống thêm hồng, thêm hấp dẫn...
Thật sự nhiều lúc, khi mình cô đơn nhất, mình có âm nhạc làm bạn, mình vui vẻ nhất, âm nhạc cũng luôn bên cạnh mình, chỉ có khi nghe nhạc mới thật sự tìm thấy chính bản thân mình, rồi lại khóc và rồi lại tìm đến âm nhạc.
Nếu âm nhạc là 1 loại thuốc nghiện thì nó chắc hẳn nguy hiểm hơn cả cần sa ma túy nhiều
I LOVE U.... MUSIC